TIN NHANH

Quy Nhơn Xưa

Địa Chỉ Lưu Trú

Kinh Nghiệm Du Lịch

Văn Hoá Xứ Nẫu

Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn Hoá Xứ Nẫu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn Hoá Xứ Nẫu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2017

4 lý do khiến bạn nên lấy một cô gái Bình Định làm vợ

Là một người sinh ra tại Bình Định, có bao giờ bạn tự hỏi trong mắt các chàng trai, con gái Bình Định như thế nào chưa? Và nếu có ai hỏi rằng có nên lấy con gái Bình Định quê mình làm vợ không, bạn sẽ trả lời như thế nào?

Dưới đây là 4 lý do đáng thuyết phục mà bạn không nên bỏ qua khi muốn cưới một cô gái Bình Định làm vợ.

Có một lối sống cực giản dị

Có thể ăn nói không duyên như con gái Miền Bắc, không ngọt ngào như con gái miền Nam, nhưng con gái Bình Định, bù lại, có những đức tính, mà bất cứ chàng trai nào, cũng khao khát được lấy làm vợ. Đi qua cả 3 miền đất nước, bạn sẽ cảm nhận được sự khác biệt này: con gái Bình Định rất giản dị.


Cách làm đẹp cuả họ cũng rất khác: đơn giản chứ không hề màu mè, đúng chất của người miền quê. Người ta chăm chút cho những thứ bên trong, thay vì đổ tiền cho những bộ cánh giá hàng triệu đồng. Một kiểu không phô trương nhưng lại vô cùng lôi cuốn. Cái giản dị đó còn thể hiện trong cả cách hưởng thụ. Bây giờ Bình Định hiện đại hơn ngày trước nhiều, con gái ở đây cũng đi học hỏi nhiều nên cũng dạn dĩ hơn, nhưng tuyệt nhiên không quá trớn, không chơi nổi, không hành động cố ý buông thả hay thác loạn. Con gái Bình Định là sự kết hợp giữa phong cách hiện đại thành thị và nét chân chất miền Trung.

Tính tình luôn thẳng thắn, không đòi hỏi

Đừng nói một cô gái thẳng thắng là không đáng để yêu. Có thể nói so với những vùng miền khác, những cô gái Bình Định không hay dùng những câu nói ẩn dụ hay hàm ý với mong muốn những chàng trai có thể thấu hiểu họ. Cách cư xử này đôi khi làm nhiều chàng trai khó chịu khi họ mong muốn tiếp xúc với những người phụ nữ nhõng nhẽo, nói một là hai như những bộ phim Hàn Quốc hay ngôn tình.


Họ cũng không có thói quen đợi những chàng trai trả tiền mà luôn sẵn sàng cùng trả sau mỗi buổi đi chơi, dù nhiều dù ít vẫn muốn công bằng như vậy, đến nỗi nhiều thanh niên ngoại tỉnh cũng phải bất ngờ. Đừng nghĩ thẳng thắng là không tinh tế trong cư xử mà đó là sự xúc tác tốt cho những mối quan hệ lâu dài. Liệu những chàng trai có muốn những cô vợ nói một đằng mà tâm nghĩ một nẻo? Yêu một cô gái Bình Định sẽ giúp bạn dễ dàng hiểu rõ cảm nhận và tâm trạng của một cô gái hơn bao giờ hết, ­không cần phải nghĩ ngợi liệu cô ấy nói vậy có thật sự là như vậy không.


Luôn luôn ưu tiên gia đình là trên hết.

Có một điều bạn nên biết, con gái Bình Định 9h tối đã phải có mặt ở nhà, như cái mốc “giới nghiêm” của ba mẹ, vì ở quê là biết rồi, đi về quá giờ là thế nào cũng bị ba mẹ rầy cho, nên riết rồi thành một thói quen. Có thể khi yêu một cô gái Bình Định, đôi lúc bạn sẽ cảm thấy hụt hẫng vì không thể rủ cô ấy đi chơi muộn hơn. Nhưng đến khi cưới cô ấy, hẳn bạn sẽ cảm thấy may mắn và hạnh phúc vì luôn có một người ở nhà đợi bạn mỗi khi đi làm về muộn.


Con gái Bình Định luôn ưu tiên gia đình và dành nhiều thời gian cho gia đình hơn thay vì những cuộc vui vẻ, tán gẫu bên ngoài. Đây là lý do mà tất cả người đàn ông nào cũng mong muốn có một người vợ như thế.

Là một người vợ chung thủy.

Người Bình Định nói riêng cũng như người miền Trung nói chung, nhẹ nhàng mà sắt son. Họ quý cái chữ nghĩa, chữ tình, thương cái chữ nợ. Họ luôn lo làm, lo ăn, và có cực thế nào họ cũng chịu đựng được, phải gọi là sự hi sinh của con gái Bình Định cao ngất ngưỡng. Vậy nên con gái Bình Định yêu rồi thì chung thủy lắm. Nếu không được yêu lại, họ sẽ dũng cảm gánh chịu nỗi đau, không lui bước. Đối với người mình yêu, họ luôn toàn tâm toàn ý, sẽ không so sánh người yêu mình với người khác. Ít khi phàn nàn. Bởi vì trong lòng họ, chồng mình là tốt nhất.

 

Nguồn Nhà Nghỉ Thu Trang


Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

HÀNH TRÌNH TRÊN ĐẤT VÕ



"Yêu chi cho uổng công mình
Nẫu zìa xứ Nẫu bỏ mình bơ vơ..."
Em ơi Bình Định nên thơ
Yêu trai Xứ Nẫu thì về cùng anh
Quy Nhơn biển gọi trong xanh
Thăm Hàn Mạc Tử, ghé Gành Ráng chơi
Cù Lao Xanh giữa biển khơi
Níu người viễn khách chớ rời chân đi
Ngược lên mảnh đất Diêu Trì
Ngang qua Tuy Phước nỡ đi sao đành
Bánh Ít tháp cổ rêu xanh
Hà Thanh, Trường Úc mát lành lòng em
Mình ghé chợ Huyện ăn nem
Nhấp chén Bầu Đá say mềm mới thôi
Theo anh về Vạn Gò Bồi
Nghe thơ Xuân Diệu ngàn đời lưu danh
Đi ngang qua ngoẹo Bá Canh
Ghé chùa Thập Tháp cầu lành khấn duyên
Nhìn lên thấy tháp Cánh Tiên
Nhìn xuống Phú Lốc bình yên bao đời
Hầm Hô mình lại rong chơi
Nhà Tây Sơn đã một thời luyện quân
Thoảng nghe trống trận tưng bừng
Thiên thu lưu tại Quang Trung bảo tàng
Vân Canh nắng chói nắng chang
Người Chăm mở cõi từ Đồ Bàn xưa
Thương em biết mấy cho vừa
Mít non trộn gỏi sớm trưa no lòng
Ngược miền Vĩnh Thạnh, Sông Côn
Ghé coi thủy điện Vĩnh Sơn khơi dòng
Dốc Trời sừng sững bao năm
Qua cầu Đak Lót mê lòng khách xa
Em về Phù Cát cùng ta
Tắm suối nước khoáng, ăn gà, ăn dông
Xuôi Cát Tiến viếng chùa Ông
Qua đèo Cát Thử, ngắm đầm Đề Gi
Đèo Nhong em chớ ngại chi
Lại ra Phù Mỹ sá gì gian nan
Giếng Tiên, Mũi Rồng, Chùa Hang
Hải Đăng - Tân Phụng hỏi nàng thích hôn?
Em ơi bánh tráng Hoài Nhơn
Bao nhiêu ngọt béo nhờ hương nước dừa
"Công đâu công uổng công thừa
Công đâu gánh nước tưới dừa Tam Quan?"
Ngược theo dòng chảy Lại Giang
Bao la rừng núi ngút ngàn trời mây
Về Hoài Ân thăm Truông Mây
Nhớ thương Chú Lía bị quây trong thành!
An Lão thiên nhiên trong lành
Đá Ghe thác nước mát xanh gọi mời
Cồng chiêng vang tiếng ngàn khơi
An Lão nơi đất và trời giao nhau
Yêu anh chớ hẹn ngày sau
Bình Định mảnh đất dạt dào tình thương
Đến rồi đi thấy vấn vương
Cùng anh tính chuyện uyên ương đôi mình!

Cám ơn bạn Chanh Nguyen đã gqir bài thơ rất hay này

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Bán đảo Phương Mai và những ngôi chùa huyền bí


Bán đảo Phương Mai thuộc thành phố Quy Nhơn vốn là một vùng cát trắng xen kẽ những ngọn núi đá của đoạn cuối dải núi Triều Châu thuộc sơn hệ Trường Sơn, ở khoảng giữa địa giới tỉnh Bình Định; đoạn núi đá này, có những đỉnh cao hơn 100m trên mực nước biển, chạy lan ra biển Đông chừng hai cây số rồi từ đó bẻ hướng về phía Nam, rặng núi tiếp tục chạy lô xô trũng dần ở giữa rồi lại nhô cao ở phần cực Nam, trải dài chừng 15km song song với bờ biển, tạo thành một bức bình phong chắn gió cho đầm Thị Nại ở ven biển. Tuy được nối với đất liền nhờ đoạn cuối của dải núi Triều Châu, nhưng vì không có đường bộ để ra đến nơi, trong một thời gian dài, bán đảo Phương Mai vẫn được cư dân Bình Định coi là một hòn đảo, gọi là đảo yến. Quả vậy, hình thể núi non trùng điệp giữa biển của nơi này đã tạo thành những hang động thích hợp cho sự cư trú của loài chim yến. Các bô lão kể lại, khi thủy quân của Nguyễn vương Ánh bị quân Tây Sơn đánh tan tác trên đầm Thị Nại, tàn quân của chúa Nguyễn đã phải trốn tránh trong các hang núi và ghềnh đá ở Hòn Đen, một dải núi giữa bán đảo, rồi tình cờ phát hiện tổ yến. Tuy là một vùng núi non trùng điệp, nhưng ở sát chân núi và ở rìa các vách đá, nơi đây vẫn hình thành một vài thung lũng nhỏ hẹp đủ để quy tụ dân cư. Tài liệu cho hay sau khi người Pháp mở được cửa Quy Nhơn, cư dân người Việt đã tìm đến đây lập nghiệp; những người đầu tiên đến làm ăn sinh sống ở bán đảo Phương Mai vốn là dân gốc ở các tỉnh Nghệ An và Quảng Nam; họ đến để khai thác hải sản, làm nghề biển; và sau đó thấy đất đai có thể trồng trọt được nên cũng có người làm nghề nông. Ngày nay, bán đảo Phương Mai hoàn toàn thuộc địa giới hành chánh của thành phố Quy Nhơn với một đơn vị cấp phường là phường Hải Cảng và ba đơn vị cấp xã là các xã Nhơn Lý, Nhơn Hội, và Nhơn Hải.Chua Phương Mai
Cách đây không lâu, việc thông thương giữa thành phố Quy Nhơn với các địa phương ngoài bán đảo vẫn còn khó khăn, chỉ có thể đi lại bằng đường thủy. Cuối năm 2006, cầu Nhơn Hội vượt đầm Thị Nại dài hơn 3km đã kéo bán đảo Phương Mai đến gần hơn với người dân ở đất liền. Xã Nhơn Hải, ngày xưa có tên là xã Hương Mai, có mỏm Đông nam của bán đảo Phương Mai, gồm bốn thôn là Hải Giang, Hải Nam, Hải Đông và Hải Bắc, trước đây đã nổi tiếng nhờ sản phẩm ốc hương độc đáo và các hang động có tổ yến; từ khi có cầu Nhơn Hội, vùng đất này lại càng được biết đến qua các câu chuyện về những ngôi chùa huyền bí.
Nhiều người đã nói tới pho tượng Bồ – tát ở chùa “Phật Lồi” thuộc thôn Hải Giang, xã Nhơn Hải. Theo truyền thuyết, vào khoảng đầu thập niên thứ hai của thế kỷ 20, trong lúc đi làm ruộng, dân cư thôn Hải Giang phát hiện một pho tượng bằng đá từ dưới đất lồi lên trên mặt ruộng ở dưới chân đồi gần bàu nước sát dãy núi Mai. Họ thỉnh pho tượng về và chung nhau dựng một ngôi chùa để tôn trí pho tượng. Căn cứ vào danh sách tự viện tỉnh Bình Định được tải trên trang mạng của tổ đình Long Khánh thành phố Quy Nhơn thì ngôi chùa có thờ tượng “Phật Lồi” này chính là chùa Linh Sơn được xây dựng vào năm 1913; vào năm 1940, chùa Linh Sơn đã được trùng tu lần đầu. Theo các bài ký được một số tác giả gần đây ghi lại thì pho tượng ở chùa Linh Sơn thôn Hải Giang là một tác phẩm điêu khắc Chăm – pa tạc bằng sa thạch thể hiện một vị Bồ – tát ngồi trong tư thế thiền định, chân xếp bằng theo thế kiết – già, tay phải lần tràng hạt, bàn tay trái đặt ngửa trên hai chân. Tượng có gương mặt trầm tư nhìn thẳng, cằm nhọn, trán cao, mắt nhỏ, miệng rộng; gương mặt có hàng ria mép dầy, râu dài được vuốt nhọn, đầu đội mũ trụ cao có hoa văn, trán có ba vạch song song; điểm đặc biệt là lưng tượng liên kết với một tấm bia hình ngũ giác có khắc 12 dòng chữ Phạn. Các tác giả này cho biết hiện nay chùa Linh Sơn chưa có người trụ trì; việc trông nom ngôi chùa và giữ gìn pho tượng vẫn do dân chúng thôn Hải Giang đảm trách.Chua Phuong mai
Một pho tượng khác cũng được người dân ở xã Nhơn Hải phát hiện, thỉnh về, rồi xây chùa để thờ, nhưng pho tượng này lại được ngư dân thôn Hải Nam tìm thấy khi đi biển. Truyền thuyết cho biết vào khoảng cuối thập niên thứ hai của thế kỷ 20, một ngư dân thôn Hải Nam trong lúc kéo lưới thì thấy lưới bị vướng không thể kéo lên được. Sau khi khấn vái thì lưới không bị vướng nữa, nhưng ông này lại kéo lên được một tảng đá màu có hình dạng như một pho tượng Phật ngồi với hai chân xếp bằng mà đường nét không thể hiện rõ là tượng của vị Phật hay Bồ – tát nào. Được tin, dân làng đã cùng với người ngư dân nọ đưa pho tượng về thôn; sau đó dân làng bàn nhau xây một ngôi chùa để tôn trí pho tượng và thuê thợ khéo đắp thêm xi – Chua Phuong MAimăng với mục đích thể hiện một pho tượng hoàn chỉnh để thờ. Ban đầu tập thể dân làng quyết định đắp tượng theo hình ảnh của Phật A – di – đà, nhưng xi – măng đắp lên tảng đá ấy cứ trôi tuột đi. Tiếp theo, dân làng bàn với nhau đắp tượng theo hình thức tượng Đức Phật Thích Ca nhưng cũng không có kết quả. Cuối cùng, khi họ quyết định đắp thành tượng ngài Bồ – tát Quán Thế Âm thì công việc tiến triển bình thường và sau một thời gian thi công, pho tượng đã hoàn thành, thể hiện hình ảnh ngài Bồ – tát Quán Thế Âm ngồi ở tư thế thiền định với gương mặt tỏa sáng nét từ bi. Pho tượng liền được tôn trí trong chánh điện của ngôi chùa. Về sau, khi được các bậc tôn túc hướng dẫn về cách bài trí điện Phật; các vị trong ban hộ tự đã vận động dân làng tiến hành tạc thêm một pho tượng Đức Phật Thích Ca rồi tôn trí ở tầng cao nhất trong ngôi chánh điện; chuyển pho tượng Bồ – tát Quán Thế Âm xuống một vị trí thấp hơn ở phía trước. Cũng theo danh sách tự viện Phật giáo tỉnh Bình Định được tải trên trang mạng của tổ đình Long Khánh, thì chùa Hương Mai được xây dựng vào năm 1920 với mục đích thờ tượng Phật được từ biển. Tài liệu này cũng cho biết ngôi chùa đã được trùng tu hai lần, lần đầu vào năm 1960, lần sau vào năm 2006 và tổ khai sơn chùa Hương Mai là Hòa thượng Thích Tâm Hoàn (1924 – 1981), trụ trì tổ đình Long Khánh. Theo hành trạng của ngài Tâm Hoàn thì trong thời gian đảm nhiệm công tác đào tạo tại Phật học viện Nguyên Thiều, ngài có ra tới chùa Hương Mai; sau đó, khoảng thập niên 1970, ngài thường xuyên đến giảng pháp và truyền giới tại gia cho hàng cư sĩ ở bán đảo Phương Mai. Có lẽ vì vậy mà ngài được tôi là vị tổ khai sơn của chùa. Việc trông nom chùa trong một thời gian dài là do các ban hộ tự của chùa chia nhau đảm trách. Từ khi khu kinh tế Nhơn Hội được khởi công xây dựng cùng với việc thi công cầu vượt đầm Thị Nại, lãnh đạo Tỉnh giáo hội Phật giáo Bình Định đã quan tâm đến chùa Hương Mai và, đến năm 2005, đã cử một vị Đại đức về làm trụ trì; đó là Đại đức Thích Quảng Thức.
Hướng dẫn chúng tôi tham quan chùa, vị Đại đức trẻ xác nhận chính mình cũng chỉ được biết về những truyền thuyết liên quan đến pho tượng Bồ – tát Quán Thế Âm của chùa qua lời kể của các vị bô lão và qua việc nghiên cứu lịch sử Phật giáo tỉnh nhà. Thầy cũng công nhận rằng truyền thuyết đem lại vẻ lung linh cho ngôi chùa và góp phần hấp dẫn khách hành hương, nhưng đồng thời cũng có những yếu tố không thể lý giải hết được. Dù sao thì những truyền thuyết này cũng đã tồn tại gần trăm năm. Thầy cũng cho biết, trong đợt trùng tu vào năm 2006, chùa đã mở rộng quy mô xây dựng lên rất nhiều so với trước. Về cảnh quan, chùa vẫn giữ lại được không gian vườn chùa với những cây cổ thụ; tuy nhiên, về phương diện trang trí và kiến trúc, công cuộc trùng tu cũng có những chi tiết chưa được ưng ý về mỹ thuật tôn giáo. Sắp tới, khi có điều kiện, việc xây dựng sẽ phải chú trọng nhiều hơn đến yếu tố hài hòa với cảnh quan thiên nhiên, phải tận dụng được vị trí lưng tựa núi mặt nhìn ra biển của ngôi chùa, và phải bảo đảm những tiêu chí về mỹ thuật tôn giáo với màu sắc u nhã để khách hành hương dễ lắng tâm.
Với lợi thế về địa điểm, trong điều kiện xã Nhơn Hải đang được đầu tư để phát triển du lịch, ở một tương lai không xa, chùa Hương Mai có thể trở thành một nơi du lịch tâm linh lý tưởng cho khách thập phương. Đến chùa Hương Mai, những truyền thuyết về một vùng đất lâu nay chứa đựng nhiều kỳ bí sẽ được giải mã khiến khách hành hương càng kính ngưỡng lẽ huyền vi của đất trời. Vào lúc trời chiều, tiếng chuông chùa ngân vang trong cảnh sắc hùng vĩ của núi của biển càng làm cho người con Phật hiểu được thân phận nhỏ nhoi của kiếp người, chỉ nhờ uy đức của hải triều âm mà nâng tâm thức lên đến chỗ tự tại vô cùng trước sự tịch diệt.

Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

Võ Bình Định - một tinh hoa của võ cổ truyền Việt Nam

Với tình yêu sâu nặng với môn võ cổ truyền dân tộc, nghệ sĩ nhiếp ảnh Đào Tiến Đạt (Bình Định) đã nhiều năm ghi lại những khoảnh khắc đẹp, giới thiệu tinh hoa võ Việt đến với bạn bè quốc tế.
Các nhà sư Chùa Long Phước (Câu lạc bộ võ cổ truyền Chùa Long Phước) thi triển tuyệt kỹ tại kỳ Liên hoan quốc tế võ cổ truyền Việt Nam lần thứ tư, tại Bình Định năm 2012. Trải qua những thăng trầm lịch sử, võ cổ truyền Việt Nam không ngừng phát triển, kết tinh và trở thành di sản văn hóa dân tộc với sức lan tỏa mạnh mẽ trên khắp thế giới.
HLV Huỳnh Thanh Phong, Trưởng môn phái Kienando quốc tế thuộc Tổng hội phát triển võ thuật thế giới - Mỹ, biểu diễn nội công. "Với niềm đam mê chụp ảnh võ thuật, tôi hy vọng bạn bè quốc tế ngày càng biết nhiều hơn về quê hương Bình Định, “cái nôi” võ cổ truyền dân tộc Việt Nam", nghệ sĩ Đào Tiến Đạt thổ lộ. 
Các võ sĩ Tinh võ đạo Pháp - Italy thi triển võ công trên biển Quy Nhơn tại  Liên hoan quốc tế võ cổ truyền Việt Nam lần thứ ba - năm 2000.
Nữ võ sư Helen Trần, Trưởng đoàn, Huấn luyện viên trưởng Tinh võ đạo Pháp, biểu diễn một tuyệt kỹ.
Các võ sinh thuộc võ đường Phan Thọ biểu diễn ra đòn.
Các võ sĩ thuộc Võ đường Phan Thọ (huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định) biểu diễn thế võ xiết cổ. 
Nữ võ sinh thuộc võ đường Phan Thọ (huyện Tây Sơn, Bình Định) luyện võ. 
Võ sư, võ sinh thuộc Võ đường  Phan Thọ (huyện Tây sơn) biểu diễn thế võ xiết cổ.
Võ cổ truyền dân tộc có sức hút rất lớn với thế hệ trẻ.
"Ai về Bình Định mà coi/Con gái Bình Định cầm roi đi quyền". Võ thuật cổ truyền ở quê hương của Quang Trung - Nguyễn Huệ đã đi vào ca dao.
Cố võ sư Phan Thọ, huyền thoại võ thuật Bình Định, với thế võ "Ngũ trảo" vang danh thiên hạ. 
   Đào Tiến Đạt

LỄ HỘI CẦU NGƯ

       Cầu ngư là một loại hình lễ hội dân gian gắn liền với cuộc sống của cư dân ven biển từ Quảng Bình đến Nam Bộ. Ở Bình Định, lễ hội cầu ngư có hầu hết các vùng ven biển ở các huyện Hoài Nhơn, Phù Mỹ, Phù Cát, Tuy Phước và TP.Quy Nhơn và thường được tổ chức từ tháng 2 đến tháng 6 âm lịch.
      Theo thông lệ, lễ hội diễn ra trong thời gian 03 ngày đêm. Ngày đầu tiên diễn ra nghi thức lễ cúng trần thiết bài vị, rồi tiến hành nghi lễ nghinh thần, lễ an thần. Ngày thứ hai diễn ra nghi thức đại lễ tế thần. Ngày thứ ba là phần hội gồm có: Chèo bả trạo, hội xây chầu hát bội, hát dân ca và các trò chơi dân gian của ngư dân miền biển, phần này có sự đan xen trong thời gian hành lễ ở ngày đầu tiên và ngày thứ hai.


Lễ hội cầu ngư góp phần giải tỏa, điều tiết đời sống tâm lý, tinh thần của cá nhân và cộng đồng ngư dân, là dịp để ngư dân thư giãn, tạo lập thế cân bằng trong đời sống tinh thần sau một năm đánh bắt vất vả, cực nhọc. Các sinh hoạt văn hóa trong lễ hội đã đem lại niềm vui, sự hưng phấn cho ngư dân, tạo tâm thế vững tin vào vụ mùa đánh bắt mới. Mặt khác, đây còn là dịp để cộng đồng tri ân với thần linh, với thế hệ tiền nhân đi trước, những người có công trong việc phát triển nghề cá, đồng thời là dịp hội ngộ bằng hữu xóm làng.

LỄ HỘI ĐUA THUYỀN GÒ BỒI

       Xong hội chợ Gò, ngay ngày hôm sau Mồng 2 tết du khách có thể đến với hội đua thuyền ở Gò Bồi thuộc xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, quê ngoại của nhà thơ Xuân Diệu. Gò Bồi có sông Gò Bồi, có cửa thông ra Đầm Thị Nại. Trai gái đội đua thuyền của các thôn trong xã và cả các xã bạn cùng đến thi tài trên sóng nước bằng những chiếc thuyền thúng, thuyền thoi nhỏ nhẹ lao vun vút giữa tiếng reo hò, cổ vũ của hàng ngàn công chúng đôi bờ… góp phần cho ngày Tết cổ truyền thêm vui ở miền quê vùng sông nước.


LỄ HỘI CHỢ GÒ

     Tổ chức vào ngày mùng 1 tết Âm lịch ở thôn Phong Thạnh, thị trấn Tuy Phước, huyện Tuy Phước. Đây chủ yếu là họp chợ, mua bán đầu năm lấy may mắn cho cả năm. Nhưng việc mua bán chỉ tượng trưng, đi hội vui là chính. Trai gái đi hội chợ Gò chen chân, liếc mắt để tìm bạn tình. Tuổi thiếu niên rủng rỉnh tiền lì xì thì đi mua đồ chơi, đồ ăn thức uống. Người có tuổi tham dự các môn cờ tướng, đá gà… Lễ hội chợ Gò có cách nay khoảng trên dưới 300 năm. Tương truyền, hai vị tướng Tây Sơn là Trần Quang Diệu  và Võ Văn Dũng chỉ huy quân đóng tại khu vực này, đã cho mở hội chợ Gò để quân sĩ cùng nhân dân vui chơi cho vơi đi nỗi nhớ gia đình trong những ngày tết.


 Lễ hội chợ Gò ngày nay được nâng lên bước mới: có phần lễ trang trọng và phần hội vui tươi. Các trò chơi dân gian được tổ chức: múa lân, chọi gà, cờ tướng, đá cầu, đập niêu, kéo co…

LỄ HỘI ĐỔ GIÀN

     Vào ngày rằm tháng 7 các năm Tỵ, Dậu, Sửu, người dân huyện An Nhơn và các huyện lân cận thường đổ về làng An Thái, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định để dự lễ Vu Lan, xem hát bội và những cuộc thi tài.


     Tuy nhiên, trong toàn bộ lễ hội, hấp dẫn và cuốn hút nhiều người là hội xô cỗ (người Việt gọi là xô giàn, về sau gọi thành đổ giàn). Người ta thiết lập một cái đàn cúng cao, trên đó người ta đặt đàn cúng thần gồm: hương, hoa, trà, quả, cỗ gạo, bánh và đặc biệt là cỗ heo nặng khoảng độ vài mươi ký. Sau những nghi thức cúng lễ cổ truyền, vị chủ tế  tuyên bố xô giàn, cho phép cuộc tranh tài bắt đầu. Các võ đường cùng nhau tìm thế tranh lấy con heo. Sau đó phải luồn lách, lao ra khỏi đám đông, mang con heo chạy về địa điểm an toàn đã định. Tất nhiên, mỗi nhóm tranh tài đã có phân công người bảo vệ, cản ngăn những đối thủ lợi hại khác có thể giật lại ngay trên tay. Hội đổ giàn của An Thái bao giờ cũng thu hút người tham dự đông và nghi thức xô cỗ đổ giàn được xem trọng nhất.

LỄ HỘI ĐỐNG ĐA - TÂY SƠN

     Đây là lễ hội lớn để tưởng nhớ các thủ lĩnh của phong trào Tây Sơn, đặc biệt là người anh hùng áo vải Quang Trung – Nguyễn Huệ và kỷ niệm chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa (năm 1789). Lễ hội được tổ chức trọng thể, hoành tráng vào ngày mùng 5 tháng Giêng Âm lịch hàng năm tại thị trấn Phú Phong - huyện Tây Sơn. Ngoài nghi lễ truyền thống, trong lễ hội còn tổ chức nhiều hoạt động văn hóa dân gian như: Biểu diễn võ thuật Tây Sơn, trống trận Tây Sơn, đua thuyền, các trò chơi dân gian, hát bội… thu hút hàng vạn người từ khắp mọi miền đất nước tham dự.







NGHỆ THUẬT BÀI CHÒI

      Nghệ thuật bài chòi bắt nguồn từ hội Bài Chòi xưa kia. Hội thường được tổ chức vào mùa xuân. Người ta dựng 9 chòi hình chữ V, ở giữa là chòi trung ương. Trong một cuộc chơi bài chòi, anh Thiệu là người hô những câu thai của từng con bài như: nhứt trò, nhì bí, tam quảng,… Kết thúc một hiệp chơi, các nghệ nhân hô bài chòi diễn từng đoạn những tuồng cổ như: Thoại Khanh – Châu Tuấn, Lang Châu - Lý Ân, Phạm Công - Cúc Hoa,…. Bài chòi Bình Định thu hút khách bằng ngôn ngữ nghệ thuật đặc thù của mình trong hàng loạt làn điệu: xuân nữ, hò quảng, xàng xê, cổ bản và các điệu dân ca như: lý thương nhau, vọng kim lang, hò tát nước,… Sân khấu bài chòi đã thể hiện những nét đặc sắc của một bộ môn nghệ thuật dân tộc gắn liền với vùng quê đầy gió biển, hương đồng ngọt ngào, dung dị và đằm thắm.


HÁT BỘI

Bình Định là một trong những cái nôi của nghệ thuật hát Bội (Tuồng), là quê hương của vị hậu tổ tuồng Đào Tấn. Bình Định đang bảo tồn, kế thừa và phát huy nghệ thuật hát bội mang phong cách Đào Tấn, một loại hình nghệ thuật vừa bác học nhưng lại vừa mang tính dân gian gần gũi với quần chúng. Và bao thế hệ nối tiếp nhau trên mảnh đất này vẫn ra sức gìn giữ, trau chuốt loại hình nghệ thuật hát Bội để trở thành nét văn hóa đặc thù của riêng Bình Định..


 Ngày nay, bên cạnh Nhà hát tuồng chuyên nghiệp mang tên vị hậu tổ Đào Tấn, Bình Định còn có rất nhiều các đoàn hát Bội quần chúng ở nhiều xã phường trong tỉnh, luôn đáp ứng nhu cầu cho du khách muốn thưởng thức và tìm hiểu bộ môn nghệ thuật này.

VÕ CỔ TRUYỀN BÌNH ĐỊNH

Truyền thống thượng võ từ lâu đã thấm sâu vào trong máu thịt người dân Bình Định. Nơi đây đã sản sinh ra những con người có tài thao lược làm rạng danh đất võ anh hùng: Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ, Bùi Thị Xuân, Võ Văn Dũng, Trần Quang Diệu. Đất võ Bình Định và phái võ thuật Tây Sơn đã tạo nên những chiến công vang dội trong công cuộc bảo vệ và xây dựng đất nước, trở thành bản sắc dân tộc mang nét rất riêng Bình Định: “Ai về Bình Định mà coi, Con gái Bình Định bỏ roi, đi quyền.”

    Võ cổ truyền đã trở thành một di sản Văn hóa, một nét đẹp riêng của người dân Bình Định. Đến đây, ngoài việc xem biểu diễn từ các đội chuyên nghiệp, du khách có thể tham quan việc luyện võ trực tiếp từ người dân lao động bình thường nơi thôn dã với các địa danh nổi tiếng như “ roi Thuận Truyền, quyền An Thái ” hoặc “trai An Thái, gái An Vinh” (Thuận Truyền thuộc xã Bình Thuận – Tây Sơn, An Vinh thuộc xã Tây Vinh – Tây Sơn , An Thái thuộc xã Nhơn Phúc – An Nhơn) hoặc chùa Long Phước (xã Phước Thuận – Tuy Phước) là những nơi xuất phát của võ cổ truyền Bình Định. Du  khách có thể đến nhà biểu diễn võ thuật Tây Sơn trong khuôn viên Bảo tàng Quang Trung hoặc các võ đường khác như: Phan Thọ (Bình Nghi – Tây Sơn), Hồ Cương (Bình Thuận – Tây Sơn), Lý Xuân Hỷ (Đập Đá – An Nhơn), Phi Long Vịnh (Phước Sơn – Tuy Phước),… để tận mắt chiêm ngưỡng các cô gái chàng trai trong những bài quyền, roi, kiếm… mạnh mẽ, uyển chuyển.

    Đặc biệt trong kho tàng võ cổ truyền Bình Định hiện nay còn lưu giữ nhiều bài võ đặc sắc góp phần làm cho võ Bình Định thêm nổi tiếng: bài “U Linh Thương” của Vua Lý Công Uẩn, ‘‘Hùng Kê Quyền’’ của Nguyễn Lữ, “Lôi Long Đao” của Đô đốc Võ Văn Dũng, ‘‘Song Phượng Kiếm’’ và ‘‘Tuyết Hoa Song Kiếm” của Đô đốc Bùi Thị Xuân, ‘‘Lôi Phong Tùy Hình Kiếm’’ của Đô đốc Trần Quang Diệu và nhiều bài quyền, roi đặc trưng của Bình Định như: “ Roi Hắc Đảnh Ô Sơn”, “ Roi Thái Sơn”, “ Ngọc Trản Quyền”…, qua thời gian, nó vẫn sáng chói như một "chén ngọc" với những bí quyết võ công vô giá.


 
Sitemap Copyright © 2014 Khách Sạn THU TRANG - 16 Chương Dương - Quy Nhơn
Powered by Nhà Nghỉ Thu Trang